Anh công nhân
Vào một buổi chiều nắng, trên đoạn vỉa hè vắng, một cánh tay giơ lên, vẫy cầu cứu
Vào một buổi chiều nắng, trên đoạn vỉa hè vắng, một cánh tay giơ lên, vẫy cầu cứu. Hên là anh vẫy tay, chớ tai mình thì đang nghe podcast, vừa nghe vừa tập trung hơi thở chạy thì quên mọi thứ xung quanh
Mình chạy lại, may không có gì to tát nghiêm trọng. Anh đang đặt xe để về nhà, vậy mà xui đúng lúc hết mạng, điện thoại không định vị được, tài xế tìm không ra điểm đón, huỷ chuyến giữa chừng. Cứ đứng đó loay hoay. Xung quanh cũng không có ai để cầu cứu, may có mình chạy qua giờ đó
Anh không nhờ mình đặt xe hộ. Anh chỉ xin ké 3G một chút để tự nạp data, rồi tự thao tác đặt lại chuyến của mình. Một kiểu tự lo rất nhẹ nhàng, không làm phiền người khác quá mức cần thiết
Trong lúc chờ anh nạp data / đặt xe, lỡ dừng rồi, mình cũng tám dăm ba câu, kiểu hỏi thăm. Anh làm công nhân, công việc không nhẹ nhàng gì, lương cũng chỉ sống vừa khí ở Saigon hoa lệ. Ở nhà có vợ và một đứa con còn nhỏ đang chờ. Về để phụ vợ chăm sóc cho con. Anh kể, từ ngày có con, lao động là vinh quang
Tăng ca, ai kêu làm thêm việc gì kiếm được đồng nào anh cũng ráng. Chẳng than vãn. Data nạp xong, Grab cũng đặt lại được. Anh cười, cảm ơn một câu gọn lỏn rồi bước đi luôn, tranh thủ từng phút để kịp về nhà. Mình đứng lại thêm vài giây, nhìn theo cái dáng vội vã đó
Mình trở lại nhịp chạy, một vài suy nghĩ lan man: ‘Nhìn lên thì chẳng bằng ai, nhìn xuống mới thấy còn bao nhiêu người đang gồng gánh khó khăn’. ‘Lao động là vinh quang’. ‘Da mình cũng sắp đen như da anh rồi’. ‘Đàn ông không nói’..
Những khoảnh khắc nhỏ vậy, tự nhiên lại là động lực to, xuất hiện tiếp thêm năng lượng. Một buổi chiều, một người lạ, hữu duyên mới gặp nhau
Nhìn anh bấm bấm cái app ví để nạp data, máu nghề nghiệp lại nổi lên. Nhớ lại 1 cái technical logic mình từng viết. Nhớ Dev. Nhớ QA. Nhớ Design. From 1 PM ‘rãnh rỗi’ sinh nông nổi.
À, phải note lại cái logic đó luôn. Sắp quên rồi, bài sau nhé


