[Product Lens #1] Stakeholder 'management'
Nếu không làm Product, chắc mình đã không phải nói nhiều đến vậy
Nếu không làm Product, chắc mình đã không phải nói nhiều đến vậy
.
Bản chất mình là người hướng nội. Những ngày “thất việc”, có khi cả ngày mình không mở miệng nói câu nào. Chỉ làm bạn với máy tính, sách, vài trang note và mớ suy nghĩ lộn xộn trong đầu. Với mình, trạng thái đó không hề tệ, thậm chí còn dễ chịu.
.
Nhưng làm Product thì khác hẳn. Nhìn lại sơ đồ stakeholder này mới thấy, PM đứng đúng ngay tâm điểm của mọi luồng giao tiếp. Từ internal tới external, từ business tới tech, từ operation tới leadership. Ở đâu cũng có mặt mình. Và lúc đó mình mới hiểu rõ một điều: để Product làm feature, phải làm việc với rất nhiều rất nhiều con người với rất nhiều góc nhìn khác nhau.
Gần đây, mình có dịp gặp vài người cực kỳ giỏi trong việc quản lý stakeholder, tạm gọi là Big boss. Một câu nói của họ làm mình nhớ hoài: stakeholder management là phần vừa thú vị, vừa thử thách của Product.
.
THỬ THÁCH: Mệt vì phải nói nhiều. Mệt vì phải thương thảo. Mệt vì phải đặt mình vào vị trí của người khác để lựa lời mà nói. Không phải ai cũng nói cùng một ngôn ngữ. Engineer nói bằng logic hệ thống, edge case và constraint kỹ thuật. Business nói bằng doanh thu, timeline. Ops nói bằng quy trình, khả năng vận hành. Leadership nói bằng bức tranh lớn và trade-off. Còn Product thì đứng giữa, nghe hết, (cố gắng) hiểu hết, rồi phải “dịch” lại sao cho mỗi bên đều thấy mình được lắng nghe.
.
Có những lúc, cùng một vấn đề, mình phải nói ra thành ba bốn phiên bản khác nhau. Không phải vì mình thích vòng vo, mà vì nếu nói sai ngữ cảnh, lệch ngôn ngữ một chút thôi là coi như trật sóng. Và trật sóng trong Product thì cái giá phải trả thường là thời gian, bị bác bỏ ý kiến, niềm tin, ..vv..
.
Nhưng cũng chính vì vậy mà nó lại THÚ VỊ. Làm Product buộc mình phải học rộng, để nói chuyện được với người khác. Mình bắt đầu hiểu vì sao Dev khó chịu khi requirement mơ hồ, vì sao Business sốt ruột khi product đi chậm, vì sao Ops sợ những thứ nghe thì hay nhưng đưa vào vận hành là toang. Dần dần, mình xây được một kỹ năng rất đặc biệt: kết nối những mảnh ghép rời rạc lại với nhau, bằng ngôn ngữ mà mỗi bên có thể hiểu.
.
Và cái hay là, khi đã quen rồi, bị “thả” đi đâu bên ngoài công việc, mình cũng không quá sợ. Gặp người ngành nào, vai trò nào, bạn cũng có thể bắt chuyện, hỏi đúng câu hỏi, và tìm được điểm chung để tiếp tục làm việc. Với một người hướng nội như mình, đó là một sự thay đổi không nhỏ.
.
Làm Product, suy cho cùng, là chấp nhận đứng ở giữa. Cũng siêu mệt mệt đó nhưng có đáng ???? --> Your turn 👇



being uncomfortable is a signal of growth, glad to hear that you have found some delights amid the situation, because that means you're getting more and more used to it - it'll soon become your thing!
Very good thanks