[Product Lens #3] Written form là vũ khí của Product Owner
Mọi sự alignment, logic, quyết định nếu chỉ nằm trong đầu hoặc nói miệng (verbal) thì sớm muộn gì cũng lệch
Dạo này mình được làm nhiều, thế nên cũng không tránh khỏi việc mắc một số lỗi. Nhưng may mắn trong cuộc đời đi làm là khi mắc lỗi, mà có một người chỉ ra những lỗi sai đó để mình cải thiện và trở nên tốt hơn thì còn gì tuyệt vời hơn. “I am not good enough yet. There is still room for improvement". Lại thêm một bài học nữa mình học được từ một anh Product Director (Big boss).
.
Big boss chia sẻ câu rất đơn giản nhưng nghe xong là thấy.. trúng: với người làm Product (và thật ra là với bất kỳ nghề nào), mọi sự alignment, logic, quyết định nếu chỉ nằm trong đầu hoặc nói miệng (verbal) thì sớm muộn gì cũng lệch. Cách chắc nhất để mọi người hiểu giống nhau là viết nó ra (in written form ví dụ như 1 đoạn chat, email hoặc tài liệu)
.
Product phải là người chủ động xung phong làm việc đó.
+ Viết lại alignment sau mỗi buổi trao đổi.
+ Viết rõ logic vì sao chọn hướng này mà không chọn hướng kia.
+ Viết meeting minutes, tổng hợp lại những gì đã thống nhất, ai làm gì, khi nào xong
--> Không phải để “giành việc", mà là phải chủ động để giảm hiểu lầm, giảm tranh cãi về sau và giúp cả team đi nhanh hơn.
.
Mình để ý, rất nhiều vấn đề trong công việc không đến từ việc mọi người không giỏi, mà đến từ việc mỗi người đang hiểu..hơi khác nhau một chút. Và Product là người đứng ở giữa, nên nếu không viết (hoặc mô hình hoá), không chốt lại, thì khoảng trống đó sẽ tự động được lấp bằng giả định của từng người.
.
Well, không chỉ trong công việc. Ngoài đời, việc viết xuống bằng written form đôi khi còn cứu được kha khá tình huống khác mà mình không ngờ tới. Ghi lại một ý nghĩ chợt đến để khỏi quên. Ghi lại một quyết định đã từng đưa ra để sau này không tự nghi ngờ chính mình. Hay đơn giản là có cái để search lại trong cuộc trò chuyện, thay vì phải ngồi cãi nhau xem lúc đó ai nói gì, nói khi nào.
.
Có những thứ nếu chỉ để trong đầu thì rất dễ trôi. Nhưng một khi đã được viết xuống, nó trở thành một dạng “external memory” không hoàn hảo, nhưng đủ tin cậy để mình bớt phụ thuộc vào trí nhớ vốn rất hay phản bội.
.
Mình nhận ra càng lớn, càng nhiều thứ phải xử lý, thì viết không còn là thói quen cho người thích chữ nghĩa nữa, mà là một cách tự cứu mình khỏi quên, khỏi hiểu sai, và khỏi những hiểu lầm không đáng có. Và bài viết này là một trong các lý do đó 'Viết để lưu trữ những trải nghiệm / bài học tôi đang học cho tôi và cho cả bạn'. Peace out!!



very good,thanks a lot