Chạy bộ, sách và ông sếp người Nhật
Một trong những network xịn đời đi làm của mình không đến từ coffee chat hay event networking nào cả. Nó đến từ chạy bộ và sách
Một trong những network xịn đời đi làm của mình không đến từ coffee chat hay event networking nào cả. Nó đến từ chạy bộ và sách. Dưới đây là 1 ví dụ thực tế từ chính bản thân
Hồi đó mình làm ở công ty B. Line manager của mình là R, người Hà Lan. Còn big boss của cả department là bác N, người Nhật.
Giữa trăm nhân viên trong department, một thằng nhân viên junior 2x tuổi team Phát triển quy trình như mình thì đúng nghĩa là.. một cái chấm nhỏ trong org chart. Lúc đầu, gặp big boss ở công ty chắc cũng chỉ dám gật đầu chào thôi.
Nhưng mình có một thứ tình cờ trùng với bác: chạy bộ. Thời điểm ấy phong trào chạy chưa rầm rộ như bây giờ. Cả department le que được vài người chạy. Bác N là chân chạy lâu năm, còn mình thì mới tập tành. Dân chạy hồi đó nhận ra nhau qua một dấu hiệu rất đơn giản: tay đeo Garmin.
Chắc nhờ vậy mà mình có chủ đề chung để nói chuyện với big boss. Từ mấy câu vô thưởng vô phạt về pace, về giải chạy, công việc của mình tự nhiên cũng dễ thở hơn một tẹo. Có lần bác còn nhắn cho R kiểu: ê, thằng Th team mài nó vừa chạy 50km trong thử thách công ty kìa. (Bạn có thể đọc thêm bài viết bên dưới về lần chạy thử thách đó)
Cuộc chạy đáng nhớ 50km road - CHALLENGE MYSELF
"If you want to run, run a mile. If you want to experience a different life, run a marathon." Emil Zatopek
Rồi một lần mình với bác N chạy full marathon chung. Đứng ở vạch xuất phát, mình để ý bác không đeo mấy đôi giày chạy bình thường. Bác đeo giày kiểu bộ lạc Tarahumara. Một bộ lạc thổ dân nổi tiếng với khả năng chạy hàng trăm dặm không mệt mỏi, và đôi giày (dép) “huarache” kỳ lạ làm từ lốp xe cũ. Cái này không phải ai cũng biết đâu. Mình biết đến đôi giày cũng chỉ vì tình cờ đọc cuốn Sinh ra để chạy (Born to Run). What a coincidence !
Nên khi mình buột miệng nói ra, bác N khá bất ngờ. Và ấn tượng với mình mãi về chuyện đó. Hai bác cháu follow nhau trên Strava, thỉnh thoảng nói chuyện vài câu, cho đến khi bác thuyên chuyển công tác về nước.
Giờ ngồi nghĩ lại mình thấy buồn cười. Mình chưa bao giờ có ý định “networking” với big boss cả. Không có coffee chat, không có elevator pitch, không có chiến lược gì hết. Chỉ có một thằng mới tập chạy và mấy cuốn sách đọc chơi. Vậy mà giữa trăm nhân viên, bác vẫn nhớ thằng nhân viên trẻ trâu của team Phát triển quy trình. Đến giờ lâu lâu nhắn lại, bác vẫn còn nhớ.
Hoá ra có những mối quan hệ xịn chẳng đến từ một sự kiện networking nào. Còn bạn thì sao, có mối quan hệ nào trong công việc mà bạn có được nhờ một sở thích chẳng liên quan gì đến công việc không?
Chúc bạn một ngày vui sáng-trưa-chiều-tối khi đọc hết bài nhé !



